Bà Ngoại

Bà mất, thọ 93 tuổi. Bà hơn mình đúng một vòng đời, hai bà cháu cùng tuổi Kỷ Mùi. Thiên hạ nhìn vào, hẳn nhiều người sẽ bảo bà tốt phước, có cả cháu chít khăn vàng. Nhưng từ mấy năm nay bà nằm một chỗ, chẳng còn nhận thức được gì. Nhà mới xây năm ngoái, bà có lẽ cũng không cảm nhận được mùi sơn mới. Cả đời sống trong ngôi nhà cấp 4 lụp xụp, ẩm thấp.

Bà có hai đời chồng. Ông đầu mất sớm, ông hai bỏ đi với bà khác. Mình bà tần tảo nuôi con, mẹ mình là thứ ba, đến nỗi lưng còng gập xuống. Mọi người vẫn gọi “bà còng” là vì thế.

Nhớ hồi nhỏ, lúc nào cũng mong đến Chủ nhật, mẹ cho xuống bà chơi, bà lại dúi cho vài hào lẻ mua quà, thường là chỉ đủ mua dăm bảy cái bánh trứng tráng mỏng dính, tròn cỡ miệng bát có hình con giống. Bà bán thúng bán mẹt ở đầu ngõ Tô Hoàng cũng đâu có của nả gì mà cho cháu nhiều.

Lớn lên tí nữa, bà bảo dấm cho cháu con bé hàng xóm, nhà có cái vườn táo. Mình cứ vâng để bà vui, chứ bụng nghĩ không bao giờ lấy nó, vừa xấu, lại vừa quê. Hồi đó trong ngõ Chùa Liên còn có ao chuôm, 7 giờ tối đã thấy bóng đom đóm lập lòe, dế kêu reng réc. Tối mà từ Bạch Mai về, phải đến đầu phố Huế nối hàng Bài mới thấy có ánh điện sáng.

Sau này mình cưới vợ, bà đã phải nằm một chỗ, lúc tỉnh lúc mơ, mất dần nhận thức. Lạ là khi bà sảng, bà rất hay nói tiếng Pháp, rành rọt lắm. Bà mà còn sống, còn khỏe, thế nào mình cũng cho Zin Ỉn đi học tiếng Pháp để nói chuyện với cụ.

Nhưng giờ bà mất rồi. Thôi thì dù sao, ở dưới đó bà cũng gặp ông chồng đầu, gặp con gái, là mẹ mình. Đến ngày rằm, mùng một, mình lại khấn thêm cho cả bà nữa.

Ngồi buồn đốt một đống rơm

Ngồi buồn đốt một đống rơm
Khói bay nghi ngút chẳng thơm tí nào
Khói bay đến tận thiên tào
Ngọc Hoàng phán hỏi: Thằng nào đốt rơm

Đấy không phải thơ của em, mà là ca ve hò dào.

Đíu hiểu các nhà khoa học làm cái gì mà có mỗi chuyện hun khói Hà Nội cũng cãi nhau ỏm tỏi. Sao không bắc mịa nó thang lên hỏi ông giời cho nó nhanh.

Nhà cháu đíu phải nhà khoa học, chỉ biết là năm nào tầm này cũng khói mù như quạt chả. Hôm chủ nhật vừa rồi thì chính mắt nhà cháu thấy nông dân đốt rơm trên quốc lộ 1A trông như phim Tây Du Kí đoạn thầy trò Đường Tăng vào đất Tây Trúc. Khói mù như thế đi mà không cẩn thận thì cũng lên Tây Trúc về chầu Phật Tổ.

Mà nếu năm nào cứ tầm nông dân đốt rơm Hà Nội lại khói mù thì đích thị đấy là nguyên nhân chứ “mù quang hóa” với lại “nghịch nhiệt” cái quái gì.

Làm khoa học như các bố chỉ tổ đốt tiền.

Cơ mà không hiểu khói rơm cháy với lại khói polymer cháy thì cái nào độc hơn nhể?

Cái này có khi bắc thang lên hỏi Ngọc Hoàng cũng đíu trả lời được mà phải sang hỏi bọn Úc nhợn vẫn in tiền polymer cho mình.

Nhân ngày 27/7

 

* Mới xem Rambo 4 trên StarMovie. Bọn Mỹ đúng là rất láo toét, xuyên tạc hình ảnh các chiến sĩ Myanmar, coi họ như bọn khát máu mọi rợ. MK, các bạn Myanmar thân với Việt Nam lắm đấy, luôn được chúng ta bao bọc trong các tổ chức cuốc tế như Asean, Apec, Asem. Tớ có anh bạn từng đến cố đô Rangoon làm ăn, vè kể bên đó thanh bình lắm, kết hợp giữa Phật giáo và mác xít, chổng mông vào đồng đô la Mỹ. Thế mà thằng Rambo vớ vẩn lại bôi nhọ hình ảnh của các bạn. Mà cái thằng đó cũng nợ máu nhân dân Việt Nam. Không biết dịp 27/7 này, có anh bộ đội nào hiển linh về bóp cổ chết cha nó không.

* Nhân nói đến ngày TBLS, ai cũng nhớ tới bài thơ của bác Lê Bá Dương: “Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ, Dưới sông còn đó bạn tôi nằm, Có tuổi 20 thành sóng nước, Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm”. Bài này nghe bảo có rất nhiều dị bản. Bản sau cùng là được bác Đỗ Kim Cuông (vụ trưởng vụ văn nghệ Ban Tuyên Giáo Trung ương) sửa là chuẩn không cần chỉnh. Nhưng mình lại thích bản gốc hơn. Cái câu “Có tuổi 20 thành sóng nước” nghe hô khẩu hiệu quá, mất đi tính dung dị và mộc mạc của bài thơ. Dưới đây là bản gốc:

Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.

Tan chợ chiều xuôi đò có vội

Xin, xin đừng khuấy đục dòng trong.

* Vẫn nhân ngày TBLS, TV đài nào cũng phát các bài về chủ đề này. Thế mà nhà hàng xóm lại bật nhạc vàng ỉ eo. Nghe kỹ hóa ra Thu Hiền – Trung Đức, hát cả “Hẹn chiều nay mà sao không không thấy anh…” mới dị chứ. Kiểu này Asia nên mời cặp NSND-NSƯT này sang hát liên khúc Cỏ non thành cổ với lại Rừng lá thấp cho nó “hòa hợp dân tộc”!

Bóng đá có đá tí Mai cồ

Năm 1985, Michael Jackson và Lionel Ritchie đã viết ca khúc bất hủ “We are the world” nhằm kêu gọi mọi người chung tay góp phần đẩy lùi nạn đói nghèo ở châu Phi.
Gần một phần tư thế kỷ sau, ngay cả khi Michael Jackson đã nhắm mắt xuôi tay, châu Phi vẫn là châu lục nghèo đói và lạc hậu nhất thế giới. Bất chấp những nỗ lực của cộng đồng quốc tế, lục địa đen vẫn bị tàn phá bởi những cuộc chiến tranh tôn giáo và sắc tộc, đây đó vẫn vẫn bị cai trị bởi những kẻ độc tài tham lam và ngu dốt, hay trở thành đại công trường khai thác tài nguyên phục vụ cho chủ nghĩa thực dân kiểu mới.
Tuy nhiên, chắc chắn những nỗ lực của Michael Jackson và những người bạn là không hề uổng phí. Vẫn sẽ có nhiều dự án âm nhạc mới ra đời để tiếp nối lời kêu gọi 24 năm về trước, chẳng hạn như “Live 8”. Âm nhạc vẫn luôn là phương tiện hữu hiệu nhất để kết nối tất cả mọi người, chung tay vì những mục đích mang ý nghĩa nhân văn cao cả.
Không chỉ có âm nhạc, thể thao cũng có chung sứ mệnh ấy, cho dù đôi khi những sự kiện thể thao lớn mang tính toàn cầu cũng phần nào bị chính trị hóa. Năm ngoái, đạo diễn Steven Spielberg đã từ chối cộng tác tổ chức lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh 2008, nhằm phản đối chính quyền Trung Quốc đã làm ngơ trước thảm họa nhân đạo ở Dafur, Sudan.
Một năm nữa, lần đầu tiên vòng chung kết Cúp bóng đá thế giới sẽ được tổ chức ở lục địa đen, và đó được dự đoán sẽ là một kỳ World Cup “nóng bỏng” (hãy thử tưởng tượng, CHDCND Triều Tiên ở cùng bảng với… Mỹ). Tuy nhiên, hãy hy vọng World Cup diễn ra ở Nam Phi khi ấy sẽ trở thành một ngày hội thực sự giữa các dân tộc, mang thông điệp của hòa bình, đẩy lùi đói nghèo, chiến tranh, bệnh tật. Và trái bóng tròn sẽ trở thành phương tiện để hòa giải tất cả, kết nối mọi người, “hàn gắn thế giới”, như tựa đề một bài hát bất hủ khác của Michael Jackson (Heal the World).

Hello world!

Welcome to WordPress.com. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!

Tản mạn chuyện bóng bánh

1. Theo tường thuật của anh em PTV từ lễ trao giải Quả bóng Vàng, dù chỉ giành được bóng Đồng song cầu thủ đắt giá nhất Việt Nam Lê Công Vinh vẫn nhận được không chỉ một mà là hai quả bóng vừa to vừa nặng, hấp dẫn chả kém gì bóng vàng (xem ảnh). Quả bóng này tròn hai méo thì bàn dân thiên hạ đều đã biết, vì cô ca sĩ của miền tuyết trắng từng không ngại ngần phô bày hai quả tuyết lê trắng như tuyết của mình lên mạng. vấn đề là ở chỗ Công Vinh chỉ quen dùng chân nên không hiểu anh có biết dùng tay để điều khiển trái bóng hay không mà thôi.

2. Vẫn liên quan tới chuyện bóng bánh, anh em tòa soạn nhắn nhau đón xem bộ phim gì đó được công chiếu sau khi Cô gái xấu xí trên VTV3 kết thúc. Lý do chính là vì sự xuất hiện của Thủy Top. Chính vì thế mà chú Tún Cưng đã quyết định chi ra 7 củ để mua quả LCD 32 inches. Nhưng với trường hợp của Thủy Top, có lẽ 32 inches vẫn chưa đủ bởi chắc chắn khán giả sẽ có cảm giác choáng ngợp như thể 2 quả bóng sẽ tràn ra ngoài cả màn hình.

3. Chủ đề của entry này hoàn toàn liên quan tới chuyện bóng bánh. Hôm qua là một ngày mà cả tòa soạn bị táo sau khi cư dân mạng phát tán đường link gồm trọn bộ 23 tấm ảnh chụp Hoa hậu Nga 2008 trong tư thế không phải là thiếu vải mà là đek cần vải. Bộ ảnh này được đăng tải trên tờ Komsomolskaya Pravda, nguyên là cơ quan ngôn luận của Đoàn thanh niên Cộng sản Liên Xô, tương đương với báo Tiền Phong của Việt Nam ta. Dù tờ KP nay đã thuộc về tay tư bản nhưng trên măng sét vẫn gắn đầy huân chương Lê nin với lại búa liềm. Hiện KP là tờ báo bán chạy nhất nước Nga với 3 triệu ấn bản mỗi kỳ. Thế nên, báo Việt Nam mà cứ muốn bán chạy như thế, tốt nhất là cứ đăng ảnh Hoa hậu bán bóng. Báo Tiền Phong luôn tự hào là tờ báo đầu tiên tổ chức cuộc thi Hoa hậu của nước Việt Nam thống nhất, tại sao không học tập KP? Đảm bảo Mai Phương Thúy sẽ hot bằng mấy em hoa hậu Nga ngố, nhể?

Girl và Ghẻ!

Ảnh không liên quan tới nội dung bài viết. Nguồn: HHT online.

Hôm nay đèo bà giúp việc đi khám da liễu, phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: Hà Nội có rất nhiều em xinh, mỗi tội bị ghẻ! Không hiểu giời nồm ẩm ướt như thế này có ảnh hưởng gì đến da dẻ chị em không mà trông em nào cũng có vẻ ngứa ngáy. Nhân tiện nói đến giới nồm, post chơi một bài viết hộ thằng bạn, mục blog tờ Người Hà Lội cuối tuần (bộ mới). Nhân tiện quảng cáo, bà con mua giúp, nhuận bút có tăng thì anh em có thêm cốc bia. Mấy hôm nồm thế này, háo nước lắm.

Đôi lúc nhà em thấy ghét Hà Nội vô cùng, chẳng hạn là trong những ngày trời nồm. Mới sáng sớm đến cơ quan, ai cũng kêu ca đau lưng, người ngợm ê ẩm. Dân văn phòng, vốn lười vận động mà.

Về nhà cũng chẳng khá gì hơn. Tường thì đổ mồ hôi, sàn đá hoa lênh láng nước như thể đánh đổ cả xô ra nhà. Quần áo phơi mãi không khô, bốc mùi hôi hám.

Ra đường cũng vẫn vậy, ngột ngạt và ẩm ướt. Không dưng đi ngang qua phố Tràng Tiền, thiên hạ ăn kem tràn cả xuống đường gây ách tắc giao thông. Nhà em cũng có cảm tình với thứ đặc sản tồn tại tới hơn nửa thế kỷ này lắm. Nhưng mà lâu lắm không vào. Một phần là vì không chấp nhận được cái vẻ kênh kiệu của mấy bà bán hàng, chả khác nào mấy bà mậu dịch trong phim Ngõ lỗ thủng. Thời đại này mà vẫn còn giữ nguyên cái cung cách bán hàng kiểu đấy, thế mà vẫn đuổi khách đi không hết. Tán chuyện với mấy đứa bạn, chúng nó bảo… “thế mới Hà Nội”.

Nhưng ghê nhất vẫn là cái vụ nam thanh nữ tú ăn xong ném bừa bãi que kem xuống lòng đường, hệt như một bãi chiến trường. Cái mùi kem trộn với bùn đất, lại quện thêm cả khói ô tô xe máy, gặp tiết giời nồm tạo nên cái thứ mùi kinh khủng. Vậy mà vẫn cứ đông nườm nượp. Nhà em tự hỏi, không hiểu đấy có phảo là phong cách đặc trưng Hà Nội?

Vừa đi vừa mải nghĩ, thấy mình vọt ra đến tận vườn Hồng lúc nào không hay. Không khí quang đãng, cảm giác dễ chịu hẳn. Phóng tấm mắt sang hai bên đường, hoa ban nở rộ, tim tím, trăng trắng, hệt như lọt vào giữa cánh rừng Tây Bắc. Lúc này mới để ý, rất nhiều người tới đây ngắm hoa. Đông nhất là các cháu tuổi teen, đem theo máy ảnh, tíu ta tíu tít vui đáo để.

Lên mạng “sợt”, thấy bảo hoa ban chỉ nở một lần duy nhất trong năm, vào khoảng nửa cuối tháng Ba cho đến hết tháng Tư dương lịch. Giờ mới là cuối tháng Hai, vậy mà đã khoe sắc rồi. Hình như trời đất cũng cảm thông cho cái khó chịu của giời nồm mà cho hoa nở sớm hơn. Đây là nhà em tự nghĩ thế (hihi) chứ chả biết có phải không. Được cái là lại thấy yêu Hà Nội trở lại. Đúng là cái thành phố này, ghét thế nào thì cũng khó bỏ nó lắm, nhỉ.